金字经·絮飞飘白雪

元代 马致远
絮飞飘白雪,鲊[1]香荷叶风。 且向江头作钓翁。 穷,男儿未济中。 风波梦,一场幻化中。
fēi piāo bái xuě   zhǎ   [   1   ] 1] xiāng fēng
qiě xiàng jiāng tóu zuò diào wēng
qióng   nán ér wèi zhōng
fēng mèng   chǎng huàn huà zhōng