偈四首 其一

宋代 释德洪
举手炷香,而供养佛。其心自知,应念获福。举手操刀,恣行杀戮。 其心自知,死入地狱。或杀或供,一手之功。云何业报,罪福不同。 皆自横计,有如是事。是故从来,枉沈生死。雷长芭蕉,铁转磁石。 俱无作者,而有是力。心不取境,境亦自寂。故如来藏,不许有识。
shǒu zhù xiāng   ér gòng yǎng xīn zhī yīng   niàn huò shǒu cāo dāo xíng   shā      
xīn zhī   huò shā huò gōng   shǒu zhī gōng yún bào zuì   tóng      
jiē héng   yǒu shì shì shì cóng lái wǎng   shěn shēng léi zhǎng jiāo tiě zhuǎn   shí      
zuò zhě   ér yǒu shì xīn jìng jìng   lái cáng   yǒu shí