集唐句送魏孔渊御史谪判潼川
鸣玉朝来散紫宸,凤楼回首落花频。鹓鸿得路争先翥,鹦鹉才高却累身。
直以疏慵招物议,不趋权势正因循。只因宋玉闲唇吻,自保曾参不杀人。
谩说简书惟物役,犹将谈笑出风尘。眼前好恶那能定,梦里输赢总未真。
芳草有情皆碍马,江湖何处不通津。长空淡淡飞鸟灭,客舍青青柳色新。
东涧水流西涧水,锦江春似曲江春。长沙不久留才子,莫厌伤多酒入唇。
míng
鸣
yù
玉
zhāo
朝
lái
来
sàn
散
zǐ
紫
chén
宸
,
fèng
凤
lóu
楼
huí
回
shǒu
首
luò
落
huā
花
pín
频
yuān
。
hóng
鹓
de
鸿
lù
得
zhēng
路
xiān
争
zhù
先
yīng
翥
,
wǔ
鹦
cái
鹉
gāo
才
què
高
lèi
却
shēn
累
身
。
zhí
直
yǐ
以
shū
疏
yōng
慵
zhāo
招
wù
物
yì
议
,
bù
不
qū
趋
quán
权
shì
势
zhèng
正
yīn
因
xún
循
zhǐ
。
yīn
只
sòng
因
yù
宋
xián
玉
chún
闲
wěn
唇
zì
吻
,
bǎo
自
zēng
保
shēn
曾
bù
参
shā
不
rén
杀
人
。
màn
谩
shuō
说
jiǎn
简
shū
书
wéi
惟
wù
物
yì
役
,
yóu
犹
jiāng
将
tán
谈
xiào
笑
chū
出
fēng
风
chén
尘
yǎn
。
qián
眼
hào
前
wù
好
nà
恶
néng
那
dìng
能
mèng
定
,
lǐ
梦
shū
里
yíng
输
zǒng
赢
wèi
总
zhēn
未
真
。
fāng
芳
cǎo
草
yǒu
有
qíng
情
jiē
皆
ài
碍
mǎ
马
,
jiāng
江
hú
湖
hé
何
chǔ
处
bù
不
tōng
通
jīn
津
cháng
。
kōng
长
dàn
空
dàn
淡
fēi
淡
niǎo
飞
miè
鸟
kè
灭
,
shè
客
qīng
舍
qīng
青
liǔ
青
sè
柳
xīn
色
新
。
dōng
东
jiàn
涧
shuǐ
水
liú
流
xī
西
jiàn
涧
shuǐ
水
,
jǐn
锦
jiāng
江
chūn
春
shì
似
qǔ
曲
jiāng
江
chūn
春
cháng
。
shā
长
bù
沙
jiǔ
不
liú
久
cái
留
zǐ
才
mò
子
,
yàn
莫
shāng
厌
duō
伤
jiǔ
多
rù
酒
chún
入
唇
。