寄题庞宫便提举山斋二绝

宋代 冯时行
白衣苍狗变浮云,过眼纷纷不可论。 晚岁逢迎真耐久,青山相对两忘言。
bái cāng gǒu biàn yún   guò yǎn fēn fēn lùn
wǎn suì féng yíng zhēn nài jiǔ   qīng shān xiāng duì liǎng wàng yán