寄题魏和公吾庐

清代 陈恭尹
今之人材可屈指,魏季宁都隐君子。放舟溟海六月风,茧足幽州八千里。 巨鱼吞舟人食人,白浪黄沙入睚眦。危途曾不废啸歌,壮心已觉齐生死。 往时为我言翠微,诸峰秀出旁无依。丹崖劖削下绝地,石窦委曲中开扉。 蚍行猿引步且伏,径尽高原见茆屋。分星牛斗即比邻,福地金精若奴仆。 良朋或近或远方,伯兄仲兄齐雁行。干戈之际独无事,花下往往闻宫商。 盈阶况复美子弟,讲德馀暇兼文章。有时雄辨相奔射,偏师角立还坚壁。 有时急难相周旋,首尾皆至如率然。嗟哉古道久已丧,老矣馀生复谁望。 闻君近者结吾庐,亦拟吾庐结其上。
jīn zhī rén cái zhǐ   wèi níng yǐn jūn zi fàng zhōu míng hǎi liù yuè fēng   jiǎn yōu zhōu qiān
tūn zhōu rén shí rén   bái làng huáng shā wēi céng fèi xiào   zhuàng xīn jué shēng
wǎng shí wéi yán cuì wēi   zhū fēng xiù chū páng dān chán xuē xià jué   shí dòu wěi zhōng kāi fēi
xíng yuán yǐn qiě   jìng jǐn gāo yuán jiàn máo fēn xīng niú dòu lín   jīn jīng ruò
liáng péng huò jìn huò yuǎn fāng   xiōng zhòng xiōng yàn háng gān zhī shì   huā xià wǎng wǎng wén gōng shāng
yíng jiē kuàng měi   jiǎng xiá jiān wén zhāng yǒu shí xióng biàn xiāng bēn shè   piān shī jiǎo hái jiān
yǒu shí nàn xiāng zhōu xuán   shǒu wěi jiē zhì shuài rán jiē zāi dào jiǔ sàng   lǎo shēng shuí wàng
wén jūn jìn zhě jié   jié shàng