九日登北楼示客

宋代 郭祥正
九日登高可强欢,听歌莫放玉杯乾。黄花烂漫宜新酒,白发稀疏落小冠。 桂水波光趋海急,峡山岚翠带云寒。故乡万里知何处,更凭朱栏向北看。
jiǔ dēng gāo qiáng huān   tīng fàng bēi qián huáng huā làn màn xīn jiǔ bái   shū luò xiǎo guān    
guì shuǐ guāng hǎi   xiá shān lán cuì dài yún hán xiāng wàn zhī chǔ gèng   píng zhū lán xiàng běi kàn