九日粤秀山登高

清代 张维屏
夜闻花塔风铃语,明日天当不风雨。晓来万里无纤云,倒挽澄江洗天宇。 峨峨南城公,有似古欧阳。山水之间得真乐,春秋佳日可以对客倾壶觞。 我时愊抑伏闾里,公来挈我翠微里。坐我越冈之侧、楚庭之巅,吹我以五仙观上之灵风,涤我以鲍姑井中之甘泉。 酌我以鹅黄鸭绿之美酒,示我以瑶绳金检之奇篇。 使我沈忧得释、烦痾得蠲,左把稚川袖,右拍安期肩。 飞觥脱帽,银海眩斗,觉南溟云气浮樽前。五羊城中十万户,下视漠漠苍苍然。 有人山下一矫首,望见酒龙诗虎皆神仙。不知今日海内名山百千亿,几人高会罗群贤。 朝台安在哉,歌舞亦消歇。王宏颇解事,长房莫饶舌。 茱萸之囊系臂求长生,何似菊花之酒长不竭。百壶欲尽醉兀兀,风马云车云飘忽。 山头客散山不孤,一片飞来汉时月。
wén huā fēng líng   míng tiān dāng fēng xiǎo lái wàn xiān yún   dào wǎn chéng jiāng tiān
é é nán chéng gōng   yǒu ōu yáng shān shuǐ zhī jiān zhēn   chūn qiū jiā duì qīng shāng
shí   gōng lái qiè cuì wēi zuò yuè gāng zhī chǔ tíng zhī diān   chuī xiān guān shàng zhī líng fēng   bào jǐng zhōng zhī gān quán
zhuó é huáng 绿 zhī měi jiǔ   shì yáo shéng jīn jiǎn zhī piān
shǐ 使 shěn yōu shì fán juān   zuǒ zhì chuān xiù   yòu pāi ān jiān
fēi gōng tuō mào   yín hǎi xuàn dòu   jué nán míng yún zūn qián yáng chéng zhōng shí wàn   xià shì cāng cāng rán
yǒu rén shān xià jiǎo shǒu   wàng jiàn jiǔ lóng shī jiē shén xiān zhī jīn hǎi nèi míng shān bǎi qiān 亿   rén gāo huì luó qún xián
cháo tái ān zài zāi   xiāo xiē wáng hóng jiě shì   zhǎng fáng ráo shé
zhū zhī náng qiú cháng shēng   huā zhī jiǔ zhǎng jié bǎi jǐn zuì   fēng yún chē yún piāo
shān tóu sàn shān   piàn fēi lái hàn shí yuè