寄杨茂卿校书

唐代 姚合
去年别君时,同宿黎阳城。黄河冻欲合,船入冰罅行。 君为使滑州,我来西入京。丈夫不泣别,旁人叹无情。 到京就省试,落籍先有名。惭辱乡荐书,忽欲自受刑。 还家岂无路,羞为路人轻。决心住城中,百败望一成。 腐草众所弃,犹能化为萤。岂我愚暗身,终久不发明。 所悲道路长,亲爱难合并。还如舟与车,奔走各异程。 耳目甚短狭,背面若聋盲。安得学白日,远见君仪形。
nián bié jūn shí   tóng 宿 yáng chéng huáng dòng   chuán bīng xià xíng
jūn wèi shǐ 使 huá zhōu   lái 西 jīng zhàng bié   páng rén tàn qíng
dào jīng jiù shěng shì   luò xiān yǒu míng cán xiāng jiàn shū   shòu xíng
huán jiā   xiū wèi rén qīng jué xīn zhù chéng zhōng   bǎi bài wàng chéng
cǎo zhòng suǒ   yóu néng huà wèi yíng àn shēn   zhōng jiǔ míng
suǒ bēi dào cháng   qīn ài nán bìng hái zhōu chē   bēn zǒu chéng
ěr shén duǎn xiá   bèi miàn ruò lóng máng ān xué bái   yuǎn jiàn jūn xíng