寄杨时可许少尹时有从兄之丧

宋代 赵鼎臣
忧患相随不少宽,出门赢得泪汍澜。岂知桃李争春色,但觉尘埃逐马鞍。 客里自应书问少,老来尤念别离难。故人曾解相思否,乞取相思过眼看。
yōu huàn xiāng suí shǎo kuān   chū mén yíng de lèi wán lán zhī táo zhēng chūn dàn   jué chén āi zhú ān    
yìng shū wèn shǎo   lǎo lái yóu niàn bié nán rén céng jiě xiāng fǒu   xiāng guò yǎn kàn