郡侯访予于沧浪亭因而高会翌日以一章谢之

宋代 苏舜钦
荒亭俗少游,迁客心自爱。绕亭植梧竹,私心亦有待。 公馀喜静境,宾至因高会。跋石已行厨,临流聊褫带。 优游鄙情通,放旷未礼杀。酒醇引易釂,肉美举必嘬。 千蹠恣食鸡,二螯时把蟹。开颜閒善谑,倾耳得嘉话。 暮夜欢未厌,裴回意将再。跋已见懵腾,跨鞍极倒载。 明日尚狂酲,嘉贶不遑拜。
huāng tíng shǎo yóu   qiān xīn ài rào tíng zhí zhú   xīn yǒu dài
gōng jìng jìng   bīn zhì yīn gāo huì shí xíng chú   lín liú liáo chǐ dài
yōu yóu qíng tōng   fàng kuàng wèi shā jiǔ chún yǐn jiào   ròu měi chuài
qiān zhí shí   èr áo shí xiè kāi yán xián shàn xuè   qīng ěr jiā huà
huān wèi yàn   péi huí jiāng zài jiàn měng téng   kuà ān dǎo zài
míng shàng kuáng chéng   jiā kuàng huáng bài