客至当饮酒二首 其一

宋代 王安石
结屋在墙阴,闭门读诗书。怀我平生友,山水异秦吴。 杖藜出柴荆,岂无马与车。穷通适异趣,谈笑不相愉。 岂复求古人,浩荡与之俱。客至当饮酒,日月无根株。
jié zài qiáng yīn   mén shī shū huái 怀 píng shēng yǒu shān   shuǐ qín    
zhàng chū chái jīng   chē qióng tōng shì tán   xiào xiāng    
qiú rén   hào dàng zhī zhì dāng yǐn jiǔ   yuè gēn zhū