哭刘得仁

唐代 栖白
为爱诗名吟至死,风魂雪魄去难招。 直须桂子落坟上,生得一枝冤始消。
wèi ài shī míng yín zhì   fēng hún xuě nán zhāo
zhí guì luò fén shàng   shēng de zhī yuān shǐ xiāo