哭彦规 其五

宋代 徐积
青衫伴我情弥重,白首期君事忽乖。天下若教俱好义,道傍安得有遗骸。 且将绵盖孤儿寝,谁折荆为稚女钗。吟至此篇还索酒,更持姜桂坐寒斋。
qīng shān bàn qíng zhòng   bái shǒu jūn shì guāi tiān xià ruò jiào hǎo dào   bàng ān yǒu hái    
qiě jiāng mián gài ér qǐn   shuí zhé jīng wèi zhì chāi yín zhì piān hái suǒ jiǔ gèng   chí jiāng guì zuò hán zhāi