兰陵请雨

宋代 郭祥正
夜半何所适,请雨之名山。兰陵古仙府,妙迹殊可攀。 秘文呼蛰龙,舒雁荐层坛。屏气注诚想,百灵启玄关。 绿章封事奏,金阙承恩还。林风生泠泠,涧溜添潺潺。 遥峰霭冥雾,倏歘迷区寰。殷雷无猛威,激雨增微澜。 宁独濡枯焦,永愿清尘烦。
bàn suǒ shì   qǐng zhī míng shān lán líng xiān miào   shū pān    
wén zhé lóng   shū yàn jiàn céng tán bǐng zhù chéng xiǎng bǎi   líng xuán guān    
绿 zhāng fēng shì zòu   jīn què chéng ēn hái lín fēng shēng líng líng jiàn   liū tiān chán chán    
yáo fēng ǎi míng   shū huán yīn léi měng wēi   zēng wēi lán    
níng jiāo   yǒng yuàn qīng chén fán