酹江月 题情慰奚原启下第

明代 丘浚
佳人薄命,叹红粉、几多黄土。岂是老天浑不管,好恶随人自取。 既赋娇容,又全慧性,却逍随凡苦。不平如此,问天天竟无语。 可惜国色天香,随缘流落,飘泊今如许。借问繁华何处在,多少楼台歌舞。 紫陌春游,绿窗晚绣,过客惊眉妩。人生失意,从来无问今古。
jiā rén mìng   tàn hóng fěn duō huáng shì lǎo tiān hún guǎn hào   suí rén      
jiāo róng   yòu quán huì xìng   què xiāo suí fán píng wèn   tiān tiān jìng    
guó tiān xiāng   suí yuán liú luò   piāo jīn jiè wèn fán huá chǔ zài duō   shǎo lóu tái    
chūn yóu   绿 chuāng wǎn xiù   guò jīng méi rén shēng shī cóng   lái wèn jīn