连夜不寐因成苦调

清代 戴亨
玄冥作重阴,惨雪纷扬播。冽冽交树风,凛凛侵书舍。 侧闻煖寒杯,欢歌动四座。歌声遏行云,欢呼累长夜。 顾影自生怜,终宵不能卧。万感结愁肠,默默对书坐。 出处两无能,生涯日趋下。忆昨返家门,妻孥令我怕。 悴憔非人形,悬鹑仅掩胯。战慄向我言,口噤艰出话。 室内静炊烟,盎底积尘堁。绕膝黄口儿,苦道腹饥饿。 哀哀哭叫娘,顿足裂衣破。相顾正徬徨,高呼索租课。 婉语丐迟期,嗔怒杂嫚骂。身贫世所欺,非关性怯懦。 此境谁能堪,听者足惊讶。皇天岂不仁,我独遭坎坷。 年衰悲道穷,八口任难卸。炎凉迥分途,馀光耻相借。 逼处实在兹,展转增摧挫。东方日不明,歌钟且未罢。 安得酒如渑,沈湎纵杯斝。既令百情远,又令磈礧化。
xuán míng zuò zhòng yīn   cǎn xuě fēn yáng liè liè jiāo shù fēng lǐn   lǐn qīn shū shè    
wén nuǎn hán bēi   huān dòng zuò shēng è xíng yún huān   lèi cháng    
yǐng shēng lián   zhōng xiāo néng wàn gǎn jié chóu cháng   duì shū zuò    
chū chù liǎng néng   shēng xià zuó fǎn jiā mén   lìng    
cuì qiáo fēi rén xíng   xuán chún jǐn yǎn kuà zhàn xiàng yán kǒu   jìn jiān chū huà    
shì nèi jìng chuī yān   àng chén rào huáng kǒu ér   dào è   饿  
āi āi jiào niáng   dùn liè xiāng zhèng páng huáng gāo   suǒ    
wǎn gài chí   chēn màn shēn pín shì suǒ fēi   guān xìng qiè nuò    
jìng shuí néng kān   tīng zhě jīng huáng tiān rén   zāo kǎn    
nián shuāi bēi dào qióng   kǒu rèn nán xiè yán liáng jiǒng fēn   guāng chǐ xiāng jiè    
chǔ shí zài   zhǎn zhuǎn zēng cuī cuò dōng fāng míng   zhōng qiě wèi    
ān jiǔ miǎn   shěn miǎn zòng bēi jiǎ lìng bǎi qíng yuǎn yòu   lìng wěi léi huà