立冬

宋代 紫金霜
落水荷塘满眼枯,西风渐作北风呼。 黄杨倔强尤一色,白桦优柔以半疏。 门尽冷霜能醒骨,窗临残照好读书。 拟约三九吟梅雪,还借自家小火炉。
luò shuǐ táng mǎn yǎn   西 fēng jiàn zuò běi fēng  
huáng yáng jué jiàng yóu   bái huà yōu róu bàn shū  
mén jǐn lěng shuāng néng xǐng   chuāng lín cán zhào hào shū  
yuē sān jiǔ yín méi xuě   hái jiè jiā xiǎo huǒ