离合诗

魏晋 潘岳
佃渔始化,人民穴处。意守醇朴,音应律吕。乘梓被源,卉木在野。 锡鸾未设,金石拂举。害咎蠲消,吉德流普。溪谷可安,奚作栎宇。 嫣然以意,焉惧外侮。熙神委命,已求多祜。叹彼季末,口出择语。 谁能墨识,言丧厥所。垄亩之谚,龙潜严阻。鲜义崇乱,少长失叙。
tián shǐ huà   rén mín xué chǔ shǒu chún piáo yīn   yìng chéng bèi yuán huì   zài      
luán wèi shè   jīn shí hài jiù juān xiāo   liú ān zuò        
yān rán   yān wài shén wěi mìng   qiú duō tàn kǒu chū        
shuí néng shí   yán sàng jué suǒ lǒng zhī yàn lóng   qián yán xiān chóng luàn shào zhǎng   shī