离乱杂诗十一首 其八
却喜长空播玉音,灵犀一点此传心。凤凰浪迹成凡鸟,精卫临渊是怨禽。
满地月明思故国,穷途裘敝感黄金。茫茫大难愁来日,剩把微情付苦吟。
què
却
xǐ
喜
cháng
长
kōng
空
bō
播
yù
玉
yīn
音
,
líng
灵
xī
犀
yì
一
diǎn
点
cǐ
此
chuán
传
xīn
心
fèng
。
huáng
凤
làng
凰
jì
浪
chéng
迹
fán
成
niǎo
凡
jīng
鸟
,
wèi
精
lín
卫
yuān
临
shì
渊
yuàn
是
qín
怨
禽
。
mǎn
满
dì
地
yuè
月
míng
明
sī
思
gù
故
guó
国
,
qióng
穷
tú
途
qiú
裘
bì
敝
gǎn
感
huáng
黄
jīn
金
máng
。
máng
茫
dà
茫
nàn
大
chóu
难
lái
愁
rì
来
shèng
日
,
bǎ
剩
wēi
把
qíng
微
fù
情
kǔ
付
yín
苦
吟
。