临江仙 读宋初诸公小令效颦
轻解罗裳相对,兰衾遮住轻狂。只因前路太微茫。
人间风与月,何必苦商量。
莫道雨收云散,从今断尽人肠。花笺淡墨记悲凉。
缀成当日梦,遗却那时香。
qīng
轻
jiě
解
luó
罗
cháng
裳
xiāng
相
duì
对
,
lán
兰
qīn
衾
zhē
遮
zhù
住
qīng
轻
kuáng
狂
。
。
zhǐ
只
yīn
因
qián
前
lù
路
tài
太
wēi
微
máng
茫
。
。
rén
人
jiān
间
fēng
风
yǔ
与
yuè
月
,
hé
何
bì
必
kǔ
苦
shāng
商
liáng
量
。
。
mò
莫
dào
道
yǔ
雨
shōu
收
yún
云
sàn
散
,
cóng
从
jīn
今
duàn
断
jìn
尽
rén
人
cháng
肠
。
。
huā
花
jiān
笺
dàn
淡
mò
墨
jì
记
bēi
悲
liáng
凉
。
。
zhuì
缀
chéng
成
dāng
当
rì
日
mèng
梦
,
yí
遗
què
却
nà
那
shí
时
xiāng
香
。
。