临江仙 时上海已沦陷
风雨一春晴日少,杜鹃啼杀空枝。古城春色归来迟。
海棠花谢了,误却牡丹时。
记得叶园三月里,繁英缀满琼枝。如今春恨满天涯。
断肠芳草地,禾黍正离离。
fēng
风
yǔ
雨
yī
一
chūn
春
qíng
晴
rì
日
shǎo
少
,
dù
杜
juān
鹃
tí
啼
shā
杀
kōng
空
zhī
枝
gǔ
。
chéng
古
chūn
城
sè
春
guī
色
lái
归
chí
来
迟
。
hǎi
海
táng
棠
huā
花
xiè
谢
le
了
,
wù
误
què
却
mǔ
牡
dan
丹
shí
时
。
jì
记
de
得
yè
叶
yuán
园
sān
三
yuè
月
lǐ
里
,
fán
繁
yīng
英
zhuì
缀
mǎn
满
qióng
琼
zhī
枝
rú
。
jīn
如
chūn
今
hèn
春
mǎn
恨
tiān
满
yá
天
涯
。
duàn
断
cháng
肠
fāng
芳
cǎo
草
dì
地
,
hé
禾
shǔ
黍
zhèng
正
lí
离
lí
离
。