林子长见示悼鹤之诗若不能释然者因次韵以广

宋代 虞俦
君家青田姿,见之毛骨寒。 方当秋露警,遽迫夏景残。 年来纵饮啄,意外失防闲。 谁欤不具眼,死之于汝安。 竹林有馀荫,荷塘岂不宽。 正坐出门误,宁虞行路难。 因思出处理,士君子惟艰。 方其穷居时,孤进无还丹。 山林欲长往,钟鼎夫岂悭。 一朝陇书至,倏若登天翰。 肉食无远谋,伐檀讥素餐。 失身坠戮辱,无乃佞与奸。 逐兔牵黄犬,东门那得还。 竟死咸阳市,恸哭何辛酸。 丹涂布衣愿,恨不蒯与菅。 富贵履危机,怅望扶摇抟。 世事亦堕甑,天理真循环。 向来京口铭,俯仰成悲欢。 世无薛公笔,想像付永叹。
jūn jiā qīng tián 姿   jiàn zhī máo hán  
fāng dāng qiū jǐng   xià jǐng cán  
nián lái zòng yǐn zhuó   wài shī fáng xián  
shuí yǎn   zhī ān  
zhú lín yǒu yīn   táng kuān  
zhèng zuò chū mén   níng xíng nán  
yīn chū chǔ   shì jūn wéi jiān  
fāng qióng shí   jìn huán dān  
shān lín cháng wǎng   zhōng dǐng qiān  
zhāo lǒng shū zhì   shū ruò dēng tiān hàn  
ròu shí yuǎn móu   tán cān  
shī shēn zhuì   nǎi nìng jiān  
zhú qiān huáng quǎn   dōng mén de hái  
jìng xián yáng shì   tòng xīn suān  
dān yuàn   hèn kuǎi jiān  
guì wēi   chàng wàng yáo tuán  
shì shì duò zèng   tiān zhēn xún huán  
xiàng lái jīng kǒu míng   yǎng chéng bēi huān  
shì xuē gōng   xiǎng xiàng yǒng tàn