留别受禅师

宋代 郭祥正
长沙多禅翁,受也予所慕。清犹玉潭冰,不著纤垢污。 坚如岁寒柏,不入蝼蚁蠹。一听玄谈玄,银潢自天注。 源流何其长,涌绝曹溪路。请陈会面初,赤白照窗户。 短鞭驱瘦马,一蹶复一步。北趋林下门,解榻欣我遇。 圆瓜剖青瑶,激齿寒浆聚。支筇拈古语,法乐过韶濩。 廓然外生死,头角白牛露。师云三百年,儒者莫尔悟。 自兹往游数,道合忘细故。倏忽捧边徼,狡穴首招谕。 微功有司奏,一命金阙赴。扁舟泊沙尾,行色业已具。 惆怅难再留,何以慰心素。日月若驰駃,报体孰坚固。 愿期圆照中,生生迭相度。回首欲无言,月上潇湘渡。
cháng shā duō chán wēng   shòu suǒ qīng yóu tán bīng   zhù xiān gòu    
jiān suì hán bǎi   lóu tīng xuán tán xuán yín   huáng tiān zhù    
yuán liú zhǎng   yǒng jué cáo qǐng chén huì miàn chū chì   bái zhào chuāng hu    
duǎn biān shòu   jué běi lín xià mén jiě   xīn    
yuán guā pōu qīng yáo   chǐ 齿 hán jiāng zhī qióng niān   guò sháo    
kuò rán wài shēng   tóu jiǎo bái niú shī yún sān bǎi nián   zhě ěr    
wǎng yóu shù   dào wàng shū pěng biān jiǎo jiǎo   xué shǒu zhāo    
wēi gōng yǒu zòu   mìng jīn què piān zhōu shā wěi xíng      
chóu chàng nán zài liú   wèi xīn yuè ruò chí jué bào   shú jiān    
yuàn yuán zhào zhōng   shēng shēng dié xiāng huí shǒu yán yuè   shàng xiāo xiāng