六月十七日召对自辰及申方归本院

唐代 韩偓
清暑帘开散异香,恩深咫尺对龙章。 花应洞里寻常发,日向壶中特地长。 坐久忽疑槎犯斗,归来兼恐海生桑。 如今冷笑东方朔,唯用诙谐侍汉皇。
qīng shǔ lián kāi sàn xiāng   ēn shēn zhǐ chǐ duì lóng zhāng
huā yīng dòng xún cháng   xiàng zhōng zhǎng
zuò jiǔ chá fàn dòu   guī lái jiān kǒng hǎi shēng sāng
jīn lěng xiào dōng fāng shuò   wéi yòng huī xié shì hàn huáng