俚咏寄义门郑十山长叔侄追述严陵别意

明代 宋濂
结发与子交,二十又五春。手足虽殊体,肝胆寔同身。 朝帷接觞翰,夜幌抱衾裯。殷勤忠款意,寂寞采真游。 亲昵物所忌,一旦忽东西。刚肠固无泪,不觉万行啼。 子时惜我出,饯至□溪濆。离家二百里,不忍两相分。 情深忘道远,犹谓咫尺间。行将过严濑,勒辔子当还。 子方执手泣,胡可便暌离。中情一如河,东流无止而。 流水到海止,唯潮两度来。将心比潮水,一日几十回。 欲别不成别,背颜强登舟。子骑白马去,十步九回头。 出倚帆柱望,望望苦逾浓。马首出复没,渐入乌龙峰。 峰高在天半,未晚涵日车。岩阿人已隐,恨不铲嵯峨。 身虽逐棹发,魂则随子征。暝泊芦花渚,寤言呼子名。 迤逦向前驰,徘徊宣歙间。李白题诗处,蹋藓升孱颜。 升高欲为乐,念子翻成愁。想子已抵家,伯仲聚绸缪。 自此积繁思,思繁如棼丝。柰何三月久,不得子音徽。 客鸿未返塞,夜鹊尚飞南。俚辞写中悁,一歌百虑覃。
jié zi jiāo   èr shí yòu chūn shǒu suī shū gān   dǎn shí tóng shēn    
cháo wéi jiē shāng hàn   huǎng bào qīn dāo yīn qín zhōng kuǎn   cǎi zhēn yóu    
qīn suǒ   dàn dōng 西 gāng cháng lèi   jué wàn xíng    
shí chū   jiàn zhì   fén jiā èr bǎi   rěn liǎng xiāng fēn    
qíng shēn wàng dào yuǎn   yóu wèi zhǐ chǐ jiān xíng jiāng guò yán lài lēi   pèi zi dāng hái    
zi fāng zhí shǒu   biàn 便 kuí zhōng qíng dōng   liú zhǐ ér    
liú shuǐ dào hǎi zhǐ   wéi cháo liǎng lái jiāng xīn cháo shuǐ   shí huí    
bié chéng bié   bèi yán qiáng dēng zhōu zi bái shí   jiǔ huí tóu    
chū fān zhù wàng   wàng wàng nóng shǒu chū méi jiàn   lóng fēng    
fēng gāo zài tiān bàn   wèi wǎn hán chē yán ē rén yǐn hèn   chǎn cuó é    
shēn suī zhú zhào   hún suí zi zhēng míng huā zhǔ   yán zi míng    
xiàng qián chí   pái huái xuān shè jiān bái shī chù   xiǎn shēng chán yán    
shēng gāo wéi   niàn zi fān chéng chóu xiǎng zi jiā   zhòng chóu móu    
fán   fán fén nài sān yuè jiǔ   yīn huī    
hóng 鸿 wèi fǎn sāi   què shàng fēi nán xiě zhōng yuān   bǎi tán