旅兴(二首)

明代 刘基
其 一 寒灯耿幽暮,虫鸣清夜阑。 起行望青天,明月在云端。 美人隔千里,山河淼漫漫。 玄云翳崇冈,白露雕芳兰。 愿以绿绮琴,写作行路难。 忧来无和声,弦绝空长叹。 其 二 倦鸟冀安巢,风林无静柯。 路长羽翼短,日暮当如何? 登高望四方,但见山与河。 宁知天上雨,去去为沧波。 慷慨对长风,坐感玄发皤。 弱水不可航,层城岌嵯峨。 凄凉华表鹤,太息成悲歌。
hán dēng gěng yōu   chóng míng qīng lán
xíng wàng qīng tiān   míng yuè zài yún duān
měi rén qiān   shān miǎo màn màn
xuán yún chóng gāng   bái diāo fāng lán
yuàn 绿 qín   xiě zuò xíng nán
yōu lái shēng   xián jué kōng cháng tàn
èr
juàn niǎo ān cháo   fēng lín jìng
cháng duǎn   dāng  
dēng gāo wàng fāng   dàn jiàn shān
níng zhī tiān shàng   wèi cāng
kāng kǎi duì cháng fēng   zuò gǎn xuán
ruò shuǐ háng   céng chéng cuó é
liáng huá biǎo   tài chéng bēi