芒种後经旬无日不雨偶得长句

宋代 陆游
芒种初过雨及时,纱厨睡起角巾欹。 痴云不散常遮塔,野水无声自入池。 绿树晚凉鸠语闹,画梁昼寂燕归迟。 闲身自喜浑无事,衣覆熏笼独诵诗。
máng zhòng chū guò shí   shā chú shuì jiǎo jīn  
chī yún sàn cháng zhē   shuǐ shēng chí  
绿 shù wǎn liáng jiū nào   huà liáng zhòu yàn guī chí  
xián shēn hún shì   xūn lóng sòng shī