满江红

宋代 蔡松年
玉斧云孙,自然有、仙风道骨。眉宇带、九秋清气,半山晴月。 入手黄金还散尽,短蓑醉舞青冥窄。向大梁、城里觅丹砂,聊为客。 惊人字,蛟蛇活。借造物,驱春色。问别来挥洒,几多珠璧。 合眼梦魂寻故里,摩挲明秀峰头碧。看归来、都卷五湖光,杯中吸。
yún sūn   rán yǒu xiān fēng dào méi dài jiǔ qiū qīng bàn shān qíng   yuè        
shǒu huáng jīn hái sàn jìn   duǎn suō zuì qīng míng zhǎi xiàng liáng chéng dān shā liáo wèi        
jīng rén   jiāo shé huó jiè zào   chūn wèn bié lái huī duō   zhū      
yǎn mèng hún xún   míng xiù fēng tóu kàn guī lái dōu juǎn guāng bēi zhōng