满江红

明代 夏完淳
无限伤心,吊亡国云山故道。蓦蓦地,杜鹃啼血,棠梨开早。 愁随花絮飞来也,四山锁尽愁难扫。叹年年春色倍还人,谁年少! 梨花雪,丝风晓。柳杨枝,笼烟袅。禁三千白发,镜花虚照。 襟袖朱颜人似玉,也应同向金樽老。想当时罗绮少年场,生春草。
xiàn shāng xīn   diào wáng guó yún shān dào   juān xuè táng   kāi zǎo    
chóu suí huā fēi lái   shān suǒ jǐn chóu nán sǎo tàn nián nián chūn bèi hái rén shuí   nián shào    
huā xuě   fēng xiǎo liǔ yáng zhī lóng   yān niǎo jìn sān qiān bái jìng huā   zhào      
jīn xiù zhū yán rén shì   yīng tóng xiàng jīn zūn lǎo xiǎng dāng shí luó shào nián chǎng shēng   chūn cǎo