满江红·翠暮深庭

宋代 吴文英
翠幕深庭,露红晚、闲花自发。春不断、亭台成趣,翠阴蒙密。紫燕雏飞帘额静,金鳞影转池心阔。有花香、竹色赋闲情,供吟笔。 闲问字,评风月。时载酒,调冰雪。似初秋入夜,浅凉欺葛。人境不教车马近,醉乡莫放笙歌歇。倩双成、一曲紫云回,红莲折。
cuì shēn tíng   hóng wǎn xián huā chūn duàn tíng tái chéng   cuì yīn méng yàn chú fēi lián é jìng   jīn lín yǐng zhuǎn chí xīn kuò yǒu huā xiāng zhú xián qíng   gōng yín
xián wèn   píng fēng yuè shí zài jiǔ   diào bīng xuě shì chū qiū   qiǎn liáng rén jìng jiào chē jìn   zuì xiāng fàng shēng xiē qiàn shuāng chéng yún huí   hóng lián zhé