满江红(丁亥示庞祐甫)

宋代 韩元吉
梅欲开时,君欲去、花谁同折。应怅望、江津千树,晚烟明雪。花似故人相见好,人如塞雁多离别。待留君、重看水边花,花边月。 台城路,山如阙。追往事,伤时节。但春风春雨,古人愁绝。多少扬州诗兴在,直须清梦翻胡蝶。问他年、谁记饮中仙,花应说。
méi kāi shí   jūn huā shuí tóng zhé yīng chàng wàng jiāng jīn qiān shù   wǎn yān míng xuě huā shì rén xiàng jiàn hǎo   rén sāi yàn duō bié dài liú jūn zhòng kàn shuǐ biān huā   huā biān yuè
tái chéng   shān quē zhuī wǎng shì   shāng shí jié dàn chūn fēng chūn   rén chóu jué duō shǎo yáng zhōu shī xìng zài   zhí qīng mèng fān dié wèn nián shuí yǐn zhōng xiān   huā yīng shuō