满江红·丁卯夏

清代 沈昌眉
咄咄孙郎,曾几日、称雄江左。宁自料、一朝蹉跌,容身无所。 收烬已贻三败辱,乞援又卷重来土。五万人、偷疲到栖霞,乘朝雾。 大河口,耀烽火。小河口,震鼙鼓。奈人心厌乱,天心悔祸。 隔阵李陵先战殁,冲锋段业几俘虏。支身归、羞对旧同袍,难为伍。
duō duō sūn láng   céng chēng xióng jiāng zuǒ níng liào zhāo cuō diē   róng shēn suǒ
shōu jìn sān bài   yuán yòu juǎn chóng lái wàn rén tōu dào xiá   chéng cháo
kǒu   yào 耀 fēng huǒ xiǎo kǒu   zhèn nài rén xīn yàn luàn   tiān xīn huǐ huò
zhèn líng xiān zhàn   chōng fēng duàn zhī shēn guī xiū duì jiù tóng páo   nán wéi