满江红(寄内)

宋代 晁补之
月上西窗,书帏静、灯明又减。水漏涩、铜壶香烬,夜霜如雪。睡眼不曾通夕闭,梦魂争得连宵接。念碧云、川路古来长,无由越。 鸾钗重,青丝滑。罗带缓,小腰怯。伊多感那更,恨离伤别。正是少年佳意气,渐当故里春时节。归去来、莫教子规啼,芳菲歇。
yuè shàng 西 chuāng   shū wéi jìng dēng míng yòu jiǎn shuǐ lòu tóng xiāng jìn   shuāng xuě shuì yǎn céng tōng   mèng hún zhēng de lián xiāo jiē niàn yún chuān lái zhǎng   yóu yuè
luán chāi zhòng   qīng huá luó dài huǎn   xiǎo yāo qiè duō gǎn gèng   hèn shāng bié zhèng shì shào nián jiā   jiàn dāng chūn shí jié guī lái jiào guī   fāng fēi xiē