满江红·楼倚晴空

宋代 卢祖皋
楼倚晴空,炎云净、晚来风力。沧海外、等闲吹上,满轮寒璧。河汉低垂天欲近,乾坤浩荡秋无极。凭阑干、衣袂拂青冥,知何夕。 登眺地,追畴昔。吴越事,皆陈迹。对清光只有,醉吟消得。万古悠悠惟月在,浮生衮衮空头白。自骑鲸、仙去有谁知,遥相忆。
lóu qíng kōng   yán yún jìng wǎn lái fēng cāng hǎi wài děng xián chuī shàng   mǎn lún hán hàn chuí tiān jìn   qián kūn hào dàng qiū píng lán gān mèi qīng míng   zhī
dēng tiào   zhuī chóu yuè shì   jiē chén duì qīng guāng zhǐ yǒu   zuì yín xiāo de wàn yōu yōu wéi yuè zài   shēng gǔn gǔn kōng tóu bái jīng xiān yǒu shéi zhī   yáo xiāng