满江红 其二 和茶村来韵

清代 吴绮
秋老苕川,故人来、雨窗横膝。念往日、欢场胜事,而今非昔。 阮叟尚能矜旷达,卢郎未便称荣适。但锦囊、佳句字频探,金壶漆。 诗酒计,谁能得。山水约,应无失。想心期有素,亮予非饰。 剡雪且须留棹住,杜陵不碍将丝乞。看亭皋、落木乱离悰,真堪惜。
qiū lǎo sháo chuān   rén lái chuāng héng niàn wǎng huān chǎng shèng shì ér jīn fēi          
ruǎn sǒu shàng néng jīn kuàng   láng wèi biàn 便 chēng róng shì dàn jǐn náng jiā pín tàn jīn        
shī jiǔ   shuí néng shān shuǐ yuē yīng   shī xiǎng xīn yǒu liàng   fēi shì      
shàn xuě qiě liú zhào zhù   líng ài jiāng kàn tíng gāo luò luàn cóng zhēn kān