满江红 其七 孤山林和靖

清代 吴藻
世外高风,瘾君子、当年和靖。早占却、湖天一角,水窗烟径。 残雪断桥寒著屐,夕阳孤屿春回艇。问几生、修得到梅花,先生聘。 云木下,钩辀听。图画里,笙歌屏。甚泉香荐菊,可曾消领。 石老苔荒仙鹤梦,横枝小朵诗人影。月明中、我欲抱琴来,青山应。
shì wài gāo fēng   yǐn jūn zi dāng nián jìng zǎo zhàn què tiān jiǎo shuǐ chuāng yān   jìng        
cán xuě duàn qiáo hán zhù   yáng 屿 chūn huí tǐng wèn shēng xiū dào méi huā xiān sheng   pìn      
yún xià   gōu zhōu tīng huà shēng   píng shén quán xiāng jiàn zēng   xiāo lǐng      
shí lǎo tái huāng xiān mèng   héng zhī xiǎo duǒ shī rén yǐng yuè míng zhōng bào qín lái qīng shān   yīng