满江红(吴山)

宋代 汪元量
一霎浮云,都掩尽、日无光色。遥望处、浮图对峙,梵王新阙。燕子自飞关北外,杨花闲度楼西侧。慨金鞍、玉勒早朝人,经年歇。 昭君去,空愁绝。文姬去,难言说。想琵琶哀怨,泪流成血。蝴蝶梦中千种恨,杜鹃声里三更月。最无情、鸿雁自南飞,音书缺。
shà yún   dōu yǎn jǐn guāng yáo wàng chù duì zhì   fàn wáng xīn quē yàn zi fēi guān běi wài   yáng huā xián lóu 西 kǎi jīn ān zǎo cháo rén   jīng nián xiē
zhāo jūn   kōng chóu jué wén   nán yán shuō xiǎng pa āi yuàn   lèi liú chéng xuè dié mèng zhōng qiān zhǒng hèn   juān shēng sān gēng yuè zuì qíng hóng 鸿 yàn nán fēi   yīn shū quē