满江红 小庄有感

元代 舒逊
岁晚江空,更风雪、连朝情恶。门紧闭、清寒**,重重帘幕。老屋数椽聊掩庇,山田几亩多硗确。叹前村、乔木碧参天,今凋落。三杯酒,还堪乐。一局棋,尤难着。任功名盖世,到头都错。世事宛如春梦短,人情恰似秋云薄。对青灯、感慨几兴亡,今犹昨。
suì wǎn jiāng kōng   gèng fēng xuě lián zhāo qíng è mén jǐn qīng hán       **, chóng chóng lián lǎo shù chuán liáo yǎn   shān tián duō qiāo què tàn qián cūn qiáo   cān tiān jīn diāo luò   sān bēi jiǔ hái kān   yóu nán zhe   rèn gōng míng gài shì dào tóu dōu cuò shì   shì wǎn chūn mèng duǎn rén qíng qià qiū yún báo duì qīng   dēng gǎn kǎi