满江红 燕台怀古

明代 宋琬
易水东流,与西去、荆卿长别。祖帐处、三千宾客,衣冠如雪。 督亢图中雷电作,咸阳殿上襟裾绝。恨夫人、匕首竟何为,同顽铁。 渐离筑,笙歌咽。博浪铁,车轮折。纵奇功未竟,祖龙褫魄。 一死翻令燕国蹙,九原悔与田光诀。叹千年、寒水尚萧萧,虹霓灭。
shuǐ dōng liú   西 jīng qīng cháng bié zhàng chù sān qiān bīn guān   xuě        
kàng zhōng léi diàn zuò   xián yáng diàn 殿 shàng jīn jué hèn rén shǒu jìng wéi tóng wán   tiě      
jiàn zhù   shēng yàn làng tiě chē   lún zhé zòng gōng wèi jìng lóng   chǐ      
fān lìng yān guó   jiǔ yuán huǐ tián guāng jué tàn qiān nián hán shuǐ shàng xiāo xiāo hóng   miè