满江红(咏砧声)

宋代 秦观
一派秋声,年年向、初寒时节。早又是、半天惊籁,满庭鸣叶。几处捣残深院日,谁家敲落高楼月。道声声、总是玉关情,情何切。 斗云起,偏激烈。随风去,还幽咽。正归鸿帘幕,栖鸦城阙。闺阁幽人千里思,江湖旋客经年别。当此时、寂寞倚阑干,成愁结。
pài qiū shēng   nián nián xiàng chū hán shí jié zǎo yòu shì bàn tiān jīng lài   mǎn tíng míng chù dǎo cán shēn yuàn   shuí jiā qiāo luò gāo lóu yuè dào shēng shēng zǒng shì guān qíng   qíng qiè
dòu yún   piān liè suí fēng   hái yōu zhèng guī hóng 鸿 lián   chéng què guī yōu rén qiān   jiāng xuán jīng nián bié dāng shí lán gān   chéng chóu jié