满江红 玉簪次班彦功韵

元代 张雨
玉导纤长,顿化作、云英香荚。风弄影、录鬟撩乱,搔头斜插。璞小还思钗燕并,丛幽略比蕉心狭。看柔须、点缀半开时,微烘蜡。冰箸瘦,琼枝滑。芳径底,谁偷掐。怕夜凉消得,锦围红匝。鹅管不禁仙露重,蜜脾剩借清香发。待使君、绝妙好词成,须弹压。
dǎo xiān cháng   dùn huà zuò yún yīng xiāng jiá fēng nòng yǐng huán liáo luàn sāo tóu xié   chā xiǎo hái chāi yàn bìng cóng yōu lüè   jiāo xīn xiá kàn róu diǎn zhuì bàn kāi shí wēi hōng bīng zhù shòu   qióng zhī huá fāng jìng shuí   tōu qiā liáng xiāo de   jǐn wéi hóng é guǎn jīn xiān   zhòng shèng jiè qīng xiāng dài shǐ jūn   jué miào hǎo chéng tán     使