满江红 赠歌者

宋代 陆文圭
儿女多情,颇自恨、风云气少。春梦里、莺啼燕语,瞥然惊觉。寸寸凌波莲步稳,弯弯拭黛山眉峭。似红云、一朵罩江梅,天然好。舞腰细,歌喉巧。锦茵退,梁尘绕。更盈盈笑靥,樱唇红小。金*爱从心里换,玉山偏向怀中倒。奈刘郎、前度看桃花,如今老。
ér duō qíng   hèn fēng yún shǎo chūn mèng yīng yàn piē rán jīng   jué cùn cùn líng lián wěn wān wān shì dài   shān méi qiào shì hóng yún duǒ zhào jiāng méi tiān rán hǎo yāo   hóu qiǎo jǐn yīn tuì liáng   chén rào gèng yíng yíng xiào 退   yīng chún hóng xiǎo jīn ài cóng xīn li   huàn shān piān xiàng huái   zhōng dǎo nài liú láng   qián kàn táo huā 怀 jīn lǎo