梅花诗

宋代 邵雍
荡荡天门万古开。几人归去几人来。 山河虽好非完璧。不信黄金是祸胎。 湖山一梦事全非。再见云龙向北飞。 三百年来终一日。长天碧水叹弥弥。 天地相乘数一原。忽逢甲子又兴元。 年华二八乾坤改。看尽残花总不言。 毕竟英雄起布衣。朱门不是旧皇畿。 飞来燕子寻常事。开到李花春已非。 胡儿骑马走长安。开辟中原海境宽。 洪水乍平洪水起。清光宜向汉中看。 漫天一白汉江秋。憔悴黄花总带愁。 古曜半升箕斗隐。金乌起灭海山头。 云雾苍茫各一天。可怜西北起烽烟。 东来暴客西来盗。还有胡儿在眼前。 如棋世事局初残。共济和衷却大难。 豹死犹留皮一袭。最佳秋色在长安。 火龙蛰起燕门秋。原璧应难赵氏收。 一院奇花春有主。连宵风雨不须愁。 数点梅花天地春。欲将剥复问前因。 寰中自有承平日。四海为家孰主宾。
dàng dàng tiān mén wàn kāi rén guī rén lái    
shān suī hǎo fēi wán xìn huáng jīn shì huò tāi    
shān mèng shì quán fēi zài jiàn yún lóng xiàng běi fēi    
sān bǎi nián lái zhōng cháng tiān shuǐ tàn    
tiān xiāng chéng shù yuán féng jiǎ yòu xīng yuán    
nián huá èr qián kūn gǎi kàn jǐn cán huā zǒng yán    
jìng yīng xióng zhū mén shì jiù huáng    
fēi lái yàn zi xún cháng shì kāi dào huā chūn fēi    
ér zǒu cháng ān kāi zhōng yuán hǎi jìng kuān    
hóng shuǐ zhà píng hóng shuǐ qīng guāng xiàng hàn zhōng kàn    
màn tiān bái hàn jiāng qiū qiáo cuì huáng huā zǒng dài chóu    
yào bàn shēng dòu yǐn jīn miè hǎi shān tóu    
yún cāng máng tiān lián běi 西 fēng yān    
dōng lái bào 西 lái dào hái yǒu ér zài yǎn qián    
shì shì chū cán gòng zhōng què nàn    
bào yóu liú zuì jiā qiū zài cháng ān    
huǒ lóng zhé yàn mén qiū yuán yìng nán zhào shì shōu    
yuàn huā chūn yǒu zhǔ lián xiāo fēng chóu    
shǔ diǎn méi huā tiān chūn jiāng wèn qián yīn    
huán zhōng yǒu chéng píng hǎi wéi jiā shú zhǔ bīn