眉僧晓岑仆未之识也持钵求施既辞以贫则愿丐

宋代 冯时行
门前剥啄遗儿应,客是平生不识僧。 檀施咄嗟贫未可,词场驰逐老犹能。 识凌风月收孤思,乞与云山伴曲肱。 我亦从来惭绮语,休将此段拟传灯。
mén qián zhuó ér yīng   shì píng shēng shí sēng
tán shī duō jiē pín wèi   chǎng chí zhú lǎo yóu néng
shí líng fēng yuè shōu   yún shān bàn gōng
cóng lái cán   xiū jiāng duàn chuán dēng