梦锡惠墨答以蜀茶

宋代 孔平仲
墨者色自黑,黑者墨之宜。所以陈玄号,闻之于退之。 近世工颇拙,所巧惟见欺。摹成古鼎篆,团作革靴皮。 挥毫自惨淡,色比突中煤。谁最畜佳品,郑君真好奇。 赠我以所贵,有不让金犀。 坚如雷公石,端若大禹圭。研磨出深黝,落纸光陆离。 较之囊中旧,相去乃云泥。辱君此赐固已厚,何以报之乏琼玖。 不如投君以嗜好,君性嗜茶人罕有。建溪龙凤想厌多,越上枪旗不禁久。 我收蜀茗亦可饮,得我峨眉高太守。人情或以少为珍,心若喜之当适口。 更怜此物来处远,三峡惊波如电卷。江湖重覆千万里,淮海浩荡涟漪浅。 舍舟登陆尚相随,今以答君非不腆。开缄碾泼试一尝,尤称君家铜叶盏。
zhě hēi   hēi zhě zhī suǒ chén xuán hào wén   zhī tuì zhī 退    
jìn shì gōng zhuō   suǒ qiǎo wéi jiàn chéng dǐng zhuàn tuán   zuò xuē    
huī háo cǎn dàn   zhōng méi shuí zuì chù jiā pǐn zhèng   jūn zhēn hào    
zèng suǒ guì   yǒu ràng jīn  
jiān léi gōng dàn   duān ruò guī yán chū shēn yǒu luò   zhǐ guāng    
jiào zhī náng zhōng jiù   xiāng nǎi yún jūn hòu   bào zhī qióng jiǔ    
tóu jūn shì hào   jūn xìng shì chá rén hǎn yǒu jiàn lóng fèng xiǎng yàn duō yuè   shàng qiāng jīn jiǔ    
shōu shǔ míng yǐn   é méi gāo tài shǒu rén qíng huò shǎo wèi zhēn xīn   ruò zhī dāng shì kǒu    
gèng lián lái chù yuǎn   sān xiá jīng diàn juǎn jiāng zhòng qiān wàn huái   hǎi hào dàng lián qiǎn    
shě zhōu dēng shàng xiāng suí   jīn jūn fēi tiǎn kāi jiān niǎn shì cháng yóu   chēng jūn jiā tóng zhǎn