莫厌贫十二首 其二

明代 释函是
水木彻上下,飞潜尘外迥。静言冥初终,风物各自永。 閒者得其真,此岂富贵谂。所遘良足多,空庐抱寒影。 玙璠但有名,明月惭独醒。噭噭嗟陆沉,安所贵颜闵。 海鸽不是雀,入淮雉作蜃。贞脆忽不觉,久暂成松菌。 东谷悲凄风,去雁遗玄景。弦望互相催,晚节当谁秉。
shuǐ chè shàng xià   fēi qián chén wài jiǒng jìng yán míng chū zhōng   fēng yǒng
xián zhě zhēn   guì shěn suǒ gòu liáng duō   kōng bào hán yǐng
fán dàn yǒu míng   míng yuè cán xǐng jiào jiào jiē chén   ān suǒ guì yán mǐn
hǎi shì què   huái zhì zuò shèn zhēn cuì jué   jiǔ zàn chéng sōng jùn
dōng bēi fēng   yàn xuán jǐng xián wàng xiāng cuī   wǎn jié dāng shuí bǐng