摸鱼儿十首 其七

清代 李慈铭
甚匆匆、一年春老,海棠开遍琳宇。广庭十亩红霞队,交倚翠帘珠户。 能几度,消受得、金尊银烛伤春句。画栏断处。有一树垂杨,恰当花缺,为我尽情舞。 循流水,还忆旧径行路。香车宝马同驻。屧痕钗影分明在,偏是落英无数。 莺燕去,只赢得、枝头犹带前年雨。闲愁漫诉。且再问荒园,绮窗尘网,剩有断钗否。
shén cōng cōng nián chūn lǎo hǎi   táng kāi biàn lín guǎng tíng shí 广 hóng xiá duì jiāo   cuì lián zhū      
néng   xiāo shòu jīn zūn yín zhú shāng chūn huà lán duàn chù yǒu shù chuí yáng qià dàng huā   quē wèi jìn   qíng        
xún liú shuǐ   hái jiù jìng xíng xiāng chē bǎo tóng zhù xiè hén chāi yǐng fēn míng zài piān shì   luò yīng shù      
yīng yàn   zhǐ yíng de zhī tóu yóu dài qián nián xián chóu màn qiě zài wèn huāng yuán chuāng chén   wǎng shèng yǒu duàn   chāi fǒu