摸鱼儿 雁丘词

元代 元好问
问世间情是何物,直教生死相许? 天南地北双飞客,老翅几回寒暑! 欢乐趣,离别苦,是中更有痴儿女。 君应有语:渺万里层云, 千山暮雪,只影向谁去! 横汾路,寂寞当年箫鼓, 荒烟依旧平楚。 招魂楚些何嗟及,山鬼自啼风雨。 天也妒,未得与,莺儿燕子俱黄土。 千秋万古,为留待骚人, 狂歌痛饮,来访雁丘处。
wèn shì jiān qíng shì   zhí jiào shēng xiāng  
tiān nán běi shuāng fēi   lǎo chì huí hán shǔ  
huān   bié   shì zhōng gēng yǒu chī ér
jūn yīng yǒu   miǎo wàn céng yún  
qiān shān xuě   zhī yǐng xiàng shuí  
héng fén   dāng nián xiāo  
huāng yān jiù píng chǔ
zhāo hún chǔ xiē jiē   shān guǐ fēng
tiān   wèi   yīng ér yàn zi huáng
qiān qiū wàn   wèi liú dài sāo rén  
kuáng tòng yǐn   lái fǎng 访 yàn qiū chù