暮春东阳道中寄乡里弟兄
天末题诗望故乡,碧云烟树两茫茫。青山九折屡回首,杜宇一声还断肠。
别后已成千万恨,书来不寄两三行。江南春尽频相忆,为有杨梅欲共尝。
tiān
天
mò
末
tí
题
shī
诗
wàng
望
gù
故
xiāng
乡
,
bì
碧
yún
云
yān
烟
shù
树
liǎng
两
máng
茫
máng
茫
qīng
。
shān
青
jiǔ
山
zhé
九
lǚ
折
huí
屡
shǒu
回
dù
首
,
yǔ
杜
yī
宇
shēng
一
hái
声
duàn
还
cháng
断
肠
。
bié
别
hòu
后
yǐ
已
chéng
成
qiān
千
wàn
万
hèn
恨
,
shū
书
lái
来
bù
不
jì
寄
liǎng
两
sān
三
xíng
行
jiāng
。
nán
江
chūn
南
jìn
春
pín
尽
xiāng
频
yì
相
wèi
忆
,
yǒu
为
yáng
有
méi
杨
yù
梅
gòng
欲
cháng
共
尝
。