暮春独坐

明代 王洪
寂寂柴门野水滨,那堪独坐对风尘。自惭白发长为客,未信青春不负人。 莺啭祗怜怀友切,雁稀谁与寄书频。故乡一望沧波阔,幽梦无端入紫宸。
chái mén shuǐ bīn   kān zuò duì fēng chén cán bái zhǎng wèi   wèi xìn qīng chūn rén
yīng zhuàn zhī lián huái 怀 yǒu qiè   yàn shuí shū pín xiāng wàng cāng kuò   yōu mèng duān chén